Lý giải tranh chấp trong lĩnh vực này, theo một lãnh đạo tòa án thành phố một mặt là do quy định của pháp luật, thời gian giải quyết các loại án này ngắn hơn so với các loại án khác (chỉ có 4 tháng), do đó nếu đương sự cố tình không đến làm việc, hòa giải, tham dự phiên tòa theo giấy triệu tập của tòa án thì nhanh chóng sẽ dẫn đến án quá hạn.
Mặt khác, trong thực tế, còn một số lượng hợp đồng không được liệt kê tại khoản 1 Điều 29 Bộ luật Tố tụng dân sự về thẩm quyền giải quyết của tòa quận, huyện do đó các tòa này không giải quyết mà chuyển về TAND thành phố để giải quyết dẫn đến tình trạng lượng án phải thụ lý, giải quyết của tòa cấp thành phố ngày càng tập trung nhiều hơn và quá tải.
Trường hợp khác là thủ tục phá sản doanh nghiệp (DN): hiện nay một số DN có vốn đầu tư nước ngoài làm ăn thua lỗ, chủ DN bỏ trốn về nước mà chưa trả lương công nhân nên họ làm đơn yêu cầu tòa án mở thủ tục phá sản đối với DN thì gặp rất nhiều khó khăn trong việc cử người đại diện của DN tham gia tổ quản lý, thanh lý tài sản…
Ngoài ra, theo quy định thì các quyết định của tòa án như: Quyết định mở thủ tục phá sản, quyết định mở thủ tục thanh lý tài sản… đều phải đăng báo địa phương, Trung ương nhưng theo một quy định khác của Luật Phá sản thì người nộp đơn yêu cầu mở thủ tục là người lao động thì không phải nộp tiền tạm ứng án phí phá sản. Vì vậy, không có nguồn kinh phí để tòa án thực hiện việc đăng báo theo luật định.
Cuối cùng là về "quan điểm" giải quyết vụ án giữa tòa sơ thẩm và phúc thẩm khác nhau, dẫn đến các quyết định giải quyết của TAND thành phố khi có kháng cáo của các đương sự dễ bị Tòa phúc thẩm TAND Tối cao hủy
Theo CAND